Tìm kiếm

Thư viện ảnh

Video

Liên kết website

Thống kê website

Địa danh du lịch

Luangprabang - Di sản văn hóa thế giới

Cập nhật : 18/8/2014

Luangprabang (nghĩa là Phật Vàng Lớn), là một huyện ở miền Bắc Lào. Trước kia nó từng là kinh đô của một vương quốc tên Lan Xang ("vương quốc triệu voi") từ thế kỉ 14 đến năm 1946. Trước năm 1975, nó vẫn là thủ đô hoàng gia, trung tâm của Vương quốc Lào. Ngày nay, nó là tỉnh lỵ của tỉnh Luông Pra Băng. 
Luangprabang được UNESCO công nhận là một di sản thế giới (văn hóa). Nằm bên bờ sông Mekong, cố đô Luông Pha Băng là một trong những thị xã đông vui nhất của nước Lào. Với những khu phố cổ lô nhô những ngôi nhà cổ kính, ôm trọn trong lòng cố đô là những danh lam thắng cảnh mê hoặc lòng người như Chùa Mới, Hoàng cung …
 
Thác KuangSi cách trung tâm thành phố 37 km về phía Nam. Đường đi tuyệt đẹp, tuy uốn khúc ngoằn ngoèo nhưng trải nhựa êm ả, núi rừng hùng vĩ xanh tươi. Hơn 8 giờ sáng mà con đường trải nhựa trong khuôn viên thác Kuang Si còn vắng ngắt, sạch và mát vô cùng. Hai bên đầy hoa dại, um tùm rợp bóng cây thật to cao vút, tiếng thác nước rì rào. Khoảng nghỉ dưới chân thác có đặt rải rác những bộ bàn ghế bằng thân gỗ cưa ngang rất hòa hợp với cảnh sắc, cho du khách nghỉ chân. Dòng thác đổ từ trên cao xuống, ầm vang, hùng vĩ. Dưới chân thác cầu vồng rực rỡ. Bụi nước mịt mù. Không khí mát lạnh trong lành. Nắng hắt cầu vồng lấp lánh. Ngửa cổ nhìn lên đỉnh thác gặp khoảng trời thật xanh. Con đường rừng men theo dòng nước sạch bong, hoa dại rải rác, trên cây cao những giò phong lan lủng lẳng, những thác nước thấp hơn tung bọt trắng xóa. Vài chiếc cầu gỗ nhỏ xinh bắc qua những lạch nước nhỏ.
 
Núi Phú Sĩ: Người ta có câu nói rằng: Nếu chưa đến núi Phou Si thì coi như chưa đến Luang Prabang, tương tự như chưa đến đồi bà Penh thì coi như chưa đến Phnom Penh. Ngẫm thấy hình như ở nơi linh thiêng, thường có hình ảnh một ngọn núi gắn liền. Nhiều ngọn núi được gọi là núi thiêng vì gắn bó với một tôn giáo hay một tín ngưỡng nào đó. Trên núi châu Á thì thường có chùa, nhưng không mấy ai dựng nhà thờ trên những triền núi châu Âu. Trên núi châu Á thường có người đi hành hương, còn trên núi châu Âu thường có người đi chinh phục. Leo lên núi Phou Si vào buổi sáng nên không thể ngắm hoàng hôn Luang Prabang từ trên cao. Thay vào đó, chỉ thấy làn sương phủ bao phủ thành phố. Khi « đăng cao » hay « thượng sơn », con người ta thường thấy mình bé nhỏ trước khung cảnh trải dài trước tầm mắt.
 
Bảo tàng Cung điện Hoàng gia. Dẫy nhà ngang thứ nhất như phòng khánh tiết khổng lồ có buồng khách của Vua, Hoàng hậu, Thư ký...Phòng lớn ngay cửa vào trưng bầy nhiều hiện vật Phật giáo như chiếc ghế dành cho Giáo trưởng tối cao Phật giáo Lào, bức tượng Phật Niết bàn khá lạ vì có tạc cả hình các đồ đệ đang khóc than, tượng Phật ngồi cầm bát khất thực...Trong phòng khách của Vua có bức tranh tường vẽ cuộc sống hàng ngày của người Lào và khi ánh sáng qua cửa sổ thay đổi theo thời gian trong ngày sẽ chiếu tương ứng đúng vào thời khắc mà bức tranh mô tả. Phòng khách của Thư ký nhà Vua là nơi trưng bầy quà tặng của các nước như Thái Lan, Trung Quốc, Việt Nam, Mỹ, Nhật, Úc, Ba Lan...Quà tặng của Việt Nam có bức sơn mài khổ lớn vẽ vào những năm 60 cảnh Tháp Rùa, đền Ngọc Sơn. Đặc biệt trong dẫy nhà ngang thứ nhất là phòng Prabang, tức là nơi cất giữ bức tượng bảo vật hộ quốc của Lào tên là Prabang. Đây là bức tượng bằng đồng dát vàng cao 83 cm, nặng 43 kg, mô tả hình Đức Phật đứng, hai lòng bàn tay hướng ra phía trước, biểu thị sự che chở, phù hộ trường tồn. Tương truyền tượng này được tạo ra vào thế kỷ 1 ở Sri Lanka, và trong lịch sử tồn tại của nó đã từng hai lần bị người Xiêm cướp đem về Băng Cốc, nhưng lần nào nước Thái cũng bị biến loạn nên đành phải trả lại cho người Lào.
 
Chùa Xiêng Thoong: Đến thăm chùa Xiêng Thoong – niềm tự hào của miền đất Phật luôn được tu sửa bằng màu vàng tươi của kim loại, bức tường phù điêu bao quanh chùa không một vết hoen ố, nhiều tranh khổ lớn gắn ghép từ kính, những hạt cườm xanh đỏ lung linh. Chúng ta mới thấm thía nghệ thuật bao giờ cũng bắt đầu bằng tình yêu và lòng thành kính, tự nguyện hiến dâng hơn là công việc bán buôn vụ lợi. Kiến trúc, điêu khắc, hội hoạ nơi đây khởi nguyên từ lòng say mê tôn giáo, niềm sát tín. Người nghệ sĩ xưa như đắm say, ngây ngất trong niềm vui sáng tạo, bay lượn cùng các bậc thần thánh. Trong tâm thức người nghệ sĩ Lào luôn có cõi an lạc vô biên, cõi vĩnh hằng thanh thản, cõi đi về nhẹ nhõm của những kiếp người lần lượt.